Đi hay ở, thôi dừng lại thở chút đã

unfisnished.jpg

Mình đã mất nguyên nửa buổi ngồi thừ ra mặc Sato đang cần giúp, việc dự án ngập ngụa và sáng mai đi đảo làm việc sớm.
Đêm qua mình bấn loạn khi tìm ra DYCLAM – Bảo tồn Cảnh quan Văn hóa và Di sản, vẽ ra đủ các con đường dẫn tới đích nhưng rồi khựng lại trước hai chữ DALF C1. Sớm nay ngủ dậy thấy mình mồ hôi mướt mát, đôi mắt thâm quầng và một thần sắc mỏi mệt.
Nếu là gần hai năm trước khi mình vẫn sống ở Hà Nội, rào cản kia sẽ được vượt qua bằng một bước chân thật chắc chỉ trong ba tháng. Quãng thời gian dài làm, đi và yêu bằng tiếng Anh khiến người trên dòng quay trở lại cảm thấy lạc lối trước thứ ngôn ngữ từng gắn bó.

Có lẽ mọi việc đều có cái lý của nó; và ai cũng có chỗ của riêng mình.
Những mảnh tình dang dở cuốn đi những dự định đồng hành dở dang.
Mùa hè đổ lửa năm ấy, mình đã chấp nhận tạm gác Pháp ngữ cùng nghiệp bút sách văn chương khi chọn cách câm lặng rời khỏi cuộc tình nơi ngày buồn nhiều hơn vui và mộng nhiều hơn thực, dù t.V đã lên kế hoạch chi tiết dìu dắt cô học trò cho đến ngày cô đủ sức bay một mình trên cánh đồng đời.
E chuẩn bị xắn tay vào chăm cho “bông hướng dương nhỏ” ôn thi B2 thì bất ngờ “hoa” chọn bay về thành phố biển quê nhà và dần rơi vào làn khói mờ mịt của mất liên lạc.
D chuẩn bị qua Việt Nam để nghiên cứu tương lai về một nhà thì hợp đồng phim đến, mỗi người say mê một con đường và dần rơi vào những tháng dài bặt vô âm tín.
S chuẩn bị mọi dự định về một gia đình nhỏ xinh thì một lần cãi vã ào tới, những chán nản, hiểu lầm và kiêu hãnh như cơn thủy triều thường nhật đến khiến hai người rơi vào mối thường tình của “xa mặt cách lòng”.

Trong những thời điểm nhất định khi nhìn lại nhiều lời hẹn ước đến và đi như những cái chớp mắt, mọi “phong cách sống thường trực” đảo lộn, mình trở lại với những gì bình thường nhất, một kẻ vướng đầy tục lụy với đầy lo âu, băn khoăn và hối tiếc.

Yoga, guitar và tiếng Pháp là ba thứ mình sẵn sàng bỏ cả đời ra để trau dồi nhưng giờ vẫn mê mải chạy quanh ngoài vòng “tiến bộ”. David hỏi sao yêu nghệ thuật lại chọn con đường làm trong các dự án hợp tác quốc tế khô khan. “Vì tớ cần cân bằng – Và nghệ thuật chỉ nên là một thú vui”. Nếu mãi cứ lông bông làm ngoài, say sưa phim nhạc và giao du đêm ngày với đám bạn nghệ sĩ, nếu cứ mãi chìm trong những cơn mộng mị ngày xưa cũ, liệu mình có đủ thời gian và tâm sức để đem lại những đóng góp có ý nghĩa cho cộng đồng? Điều mình cần là một cuộc sống cân bằng và giản đơn. Một cuộc đời giúp đời và giúp người.

Chiều nay mình cho mình tiếc nuối một chút, để ngọn lửa vọng tưởng dường như đã tắt lụi nay gặp gió mà nhen nhóm lại. Giờ gắng gượng lao tiếp hay chuyển hướng khác, giờ đi hay ở? Thôi dừng lại vui thở chút đi!

Posted in Đi | Leave a comment

What secrets are you hiding from your parents?

They are not only hidden from my parents but from many other people. My parents love me but in an over-caring way. The others like me but in a stereotypical way. I hide them many things.

My smoking

It’s not so often but it happens, depending on the weather or my mood or the fellow-smokers. Smoking is a kind of self-liberation for me.

My relationships

I escaped from a haunting relationship with a Buddhist teacher who keeps silently writing me hundreds of letters, poems and proses until now; who brought me both joyful and sorrowful days in his unusual way. Thanks to that breaking up, I suffered from a half-year depression and started to pave my way to yoga and meditation.

I fall in love with a Hindu Nepali activist who fully lives in his both academic and artistic style, who taught me about what a balanced life free of suffering is. Thanks to that blissful relationship, I have a second country welcoming me unconditionally and have more motivation for the meaningful social projects.

I broke all the so-called rules to be with a Muslim Yemeni man who made me finally know what love at first sight is, who taught me that life is full of surprise and exception. Thanks to that beautiful relationship, we have more empathy for every religion and more strength for pursuing a memorable life.

Mom and dad have never known about my relationships because all of them were out of their imagination. Love comes naturally by destiny, I myself don’t know where life will take me. Just enjoy it in every single moment.

My enjoyable “singleness”

Knowing nothing about my secret relationships, people consider me as a lonesome woman all the time and start to feel pity for a “lonely nerd”, a “bookworm”, a “travel junkie”, etc.

I hide them my inner peace and happiness. When we see how beautiful the solitude is, we don’t want to deal with people anymore.

My colorful life

I don’t often use social networks and isolate myself from digital gadgets after work every day. I enjoy working in my deep introverted style in a governmental organization which requires an abundance of extroverted people. I keep my work and private life as far apart as possible. I disappear several times per year for traveling. And my life even becomes more mysterious for the others.

—————-

Everything seems to be so normal in certain cultures but in Vietnam where the family connection is very strong, I know my private way of life is not highly appreciated. Living with secrets is interesting but too much of anything is good for nothing. One day my parents and my future children will know what built their daughter and mother.

Posted in Pieces of me | Leave a comment

Lam, con ơi

Lotus family.jpg

Mẹ biết một ngày kia con sẽ chào đời.

Chúng ta sẽ sống ở ngoại thành. Con được học cách trân trọng thực phẩm, yêu quý thiên nhiên và thương mến đồng loại, được nuôi nấng bởi tri thức khoa học, hít thở bầu không khí nghệ sĩ và dõi theo những niềm tin tôn giáo đúng đắn.
Mẹ đã an lòng chấp nhận hi sinh những hoài bão của tuổi trẻ để có con: leo những đỉnh núi cao nhất, đi Nam Cực, nhảy chuyến tàu xuyên Siberia, sống và làm việc tại các châu lục khác nhau… Không ai tin người mẹ Việt Nam bé nhỏ của con đang âm thầm chuẩn bị từng bước cho những dự định “hão huyền” đó.

Mẹ vẫn tiếp tục trên đường một mình cho đến ngày nửa phần phiêu lưu kia phải dừng lại đắn đo khi niềm mơ ước có con bắt đầu nhen nhóm. Lại rồi một ngày người mẹ tin sẽ là cha con, người từng nói “rất nghiêm túc và mong ngóng ngày con ra đời” quyết định bỏ mẹ lại bơ vơ giữa những ngày hè khó nhọc nhất chỉ với một dòng tin “đừng nghiêm túc hóa mọi chuyện vì đó là tư tưởng Phật giáo”. Niềm hân hoan ngày qua ngày cùng hướng về một gia đình bình an giản dị đón con ra đời chấm dứt với quyết định đầu hàng định kiến xã hội, thời gian và cách trở địa lý. Có những người vì yêu nhau mà phải rời xa nhau. Và đôi lúc những kỉ niệm vui không ở lại chơi lâu. Vì một ngày kia chúng kết thúc một cách không vui.

Mẹ con vẫn cặm cụi làm việc và nghiên cứu hướng về một ngày bay cao chạy xa đang ở gần. Tất cả để thỏa mãn những chân trời tri thức mẹ chưa chạm tới và chuẩn bị một tương lai vững bền cho gia đình ta, một gia đình có đủ mẹ và cha.

Cuộc đời này vốn không công bằng. Người ta tìm đến mẹ cho những lời khuyên công việc, gia đình, bạn bè, tình yêu…. nhưng không ai hay những gì mẹ đã trải qua để có được một vẻ ngoài trầm tĩnh bình thản, không ai đủ tinh tế nhận ra những gì ẩn sâu trong đôi mắt đã nhiều lần tuyệt vọng và tha thứ.
Có bùn mới có sen, có khổ đau mới có hạnh phúc. Giờ đây mẹ hài lòng đổi lấy sự cô đơn của mình để mang đến niềm vui cho người khác, chấp nhận đổi lấy một tuổi trẻ thăng trầm để bù đắp lại cho con những ngày yên an nhất trên đời.

Một ngày kia mẹ sẽ có con. Lam, con ơi.

Posted in Nghĩ, Yêu, Đi | Leave a comment

Ngược đường

Simplicity beauty.jpg

Nhìn qua tấm kính lơ đãng, tôi bắt gặp hai người đàn ông dáng vẻ khắc khổ dừng lại nói chuyện trước cửa khách sạn. Qua cử chỉ và khẩu hình của họ, tôi đoán biết họ đang nói gì với nhau. Dường như họ nghĩ rằng có hai thế giới khác nhau được ngăn cách bởi tấm kính ấy. Họ đâu biết rằng, khách sạn dù bao nhiêu sao cũng không phải là nhà, không có những sáng thức giấc nghe cây đâm chồi, nghe sương trên lá và nghe niềm vui nhảy nhót trong tim.

Lên bản Tông Cại giúp gia đình Xới mở homestay, tôi được ngủ nhà sàn, ngồi bệt bên căn bếp hun khói đen, chạy nhảy trên đôi chân trần, kiếm tre làm lọ hoa, kiếm gỗ làm xích đu, đạp xe quanh làng tìm mua đậu phụ và hít đầy lồng ngực mùi lúa đồng tỏa khi chiều về. Con người nơi đây sống chân phương và mộc mạc nhưng lạ thay, nhìn vào những gương mặt trẻ tuổi tôi gặp gỡ trong đám cưới nọ, tôi không thấy những niềm tự hào hay niềm bình thản đầy đặn, tôi thấy những ánh mắt nhuốm màu vật chất hướng về nơi phồn hoa thị thành.

Về Hạ Long làm dự án nghiên cứu cùng David, ngày ngày tôi nghe đi nghe lại những lời khen về phong cảnh, khí hậu, con người, ẩm thực và đổi lại bằng những so sánh về “quốc đảo Ireland bé tí tẹo với cảnh sắc đơn điệu cùng thời tiết tệ hại của chúng tao”; phải trả lời thắc mắc vì sao giới nữ Đông phương hay “ninja đường phố” tìm mọi cách để có được được làn da trắng, thứ mà giới Tây phương tìm mọi cách để phơi cho rám nắng.

Hai người đàn ông đứng tuổi, những thanh niên trẻ tuổi, tôi hay David, đơn giản đều có chung một nếp nghĩ: Ta thường thích những thứ mình không có.

Đi lâu ngày quay lại hay đặt chân đến một miền xa lạ mới thấy đất kia sao kì thú?

Đến lúc chia xa mới thấm thía niềm vui của những ngày còn bên nhau?

Lúc mất đi điều gì mới nhận ra niềm may mắn khi được sở hữu chúng? 

Sống một đời đủ thăng trầm mới mơ ước một cuộc sống đơn giản?

Dư dả về vật chất mới nghiệm ra chất lượng quan trọng hơn số lượng?

Tôi luôn tự hỏi: Liệu có chiều ngược lại? Có những người thôn quê đầy hãnh diện về mảnh đất mình đang sống, đầy tự hào về nghề nghiệp đang làm? Những người nghèo tiền bạc nhưng sống một cách đầy giản dị thanh tao? Người sống như những đóa hoa không cần phô hương sắc lên để người đời tung hô hay soi xét?

Tôi nhìn người và rồi nhìn lại chính mình. Những chuyến đi đem đến cho tôi đôi mắt sáng hơn và một trái tim bình đẳng. Tôi gặp nhiều đồng bào mình với tâm lý nhược tiểu ăn sâu vào tâm trí, nhìn người ngoại quốc như những giống loài kì vĩ. Tôi gặp những công dân nước phát triển e dè tỏ ra lòng thương hại và lạc lối giữa hai khái niệm văn minh và văn hóa khi đi du lịch. Sau cùng, chỉ có tri thức và tình thương mới khiến con người ngẩng cao đầu mà sống dù giàu hay nghèo, dù mang quốc tịch hay theo bất kì tôn giáo nào.

Những người “đi ngược đường” kia đang tận hưởng cuộc sống bé nhỏ của họ, chỉ là tôi chưa đủ may mắn có duyên hạnh ngộ. Chân chưa mỏi và tim chưa già, tôi biết mình đang chờ gặp họ ở khắp mọi nơi trên hành tinh này.

Posted in Nghĩ, Đi | Leave a comment

“Giấc mơ mùa hạ”

18222615_669971096538823_799179606015002394_n.jpg

 

 

Tôi thấy mình trên dòng sông dát bạc
Giữa trưa hè theo nắng chói lang thang
Em cùng tôi ngồi khỏa nước nhẹ nhàng
Và vớt lấy những lá vàng tan tác

Rồi tỉnh ra khi chiều đã về tà
Tôi vẫn thấy quanh mình là vẩy nắng
Lấp lánh nhìn, mắt em buồn nằng nặng
Bóng đêm về em theo nắng đi xa. 

Posted in Yêu | Leave a comment

“Khúc quỳnh ca”

18222615_669971096538823_799179606015002394_n

Ta là đêm đen cho em rực trắng. Em có thể trách ta sao không nói một lời đủ bảy sắc như ánh dương lúc ban mai, sao ta chỉ cúi nhìn em bằng mắt đen của vũ trụ im lìm. Là vì em đã không nhìn thấy những vệt sao băng lướt qua dải thiên hà. Rất nhanh thôi vì đấy là nước mắt của đàn ông, không quá nhiều để vội vã trào dâng nhưng lại tan biến trong chốc lát. Nước mắt ấy, em sẽ tìm thấy rất nhiều trong lòng đất, tức là trong trái tim của họ.
Thượng đế công bằng, chỉ cho em nở về đêm để ta ở lại với riêng em.Vì ngày lên em sẽ lẫn vào muôn loài hoa nhỏ bé khác đang reo vui khi mặt trời tỏa nắng. Chúng rực rỡ với muôn màu và muôn sắc. Điều đó sẽ làm em buồn. Em phải tàn thôi cùng với đêm tan.
Hãy bằng lòng là ta chỉ nhìn em bằng những ánh sao đêm, đặt lên em những nụ hôn của gió và thì thầm bên tai em bằng vạn tiếng côn trùng. Và như thế em đã là người hạnh phúc nhất đêm nay, khiến cho mọi phần còn lại của thế giới này phải ngơ ngác. Em rõ nhất với ta khi đêm đã về khuya. Trăng lên cũng là lúc tình em tràn đầy, mở ra những cánh mong manh và tinh túy vô ngần trong hương thơm dìu dịu. Em đã yêu ta và kiêu hãnh vì ta, bất chấp màn đêm kia còn núp bóng một kẻ thù mạnh hơn tất cả. Đó là thời gian.
Chẳng ai biết cuộc tình của hoa quỳnh và đêm tối kết thúc ra sao, vì chẳng ai ở lại bên hoa cho đến khi trời sáng. Chỉ đến hôm sau họ trở dậy và ngao ngán nhìn đóa hoa quỳnh đã rũ cánh, rồi ngậm ngùi tiếc cho một đời hoa đẹp như vậy mà chóng tàn.

Posted in Yêu | Leave a comment

“Hà Nội mùa hoa không tím”

18222615_669971096538823_799179606015002394_n.jpg

Phố vào hạ nhưng không còn lửa cháy
Làm bừng lên sắc tím của bằng lăng
Gánh hàng rau ngang qua cùng mướp đắng
Có gì đau làm em phải chau mày ?

Mưa không về như anh vẫn đi xa
Hoa vẫn nở nhưng mà không tím mấy
Nỗi buồn như hoa khó lòng che đậy
Nhàn nhạt hương trong sắc nhợt chiều tà

Sông vẫn chảy dưới chân cầu sắt lạnh
Tưởng vững vàng nhịp cũ vẫn run run
Khóa ai móc trên thành cầu hoen vụn
Gỡ làm sao nên ở lại cũng đành

Đừng trách móc hoa không còn tím nữa
Anh chẳng về cho em khóc cùng mưa
Hoa cũng thế khô hạn dần theo hạ
Nhớ bước người xa gượng tím thôi mà.

Posted in Yêu | Leave a comment