“Những ngày Bangkok nhiều mưa”

Chị mến, Chiều nay, trong cái u ám của trời Băng Cốc, bị cuốn theo những bước chân lẹ làng và lọt thỏm giữa dòng người bận đồ đen ảo não, bất giác em thấy mình như đang trôi lửng lơ. Tồn tại, nó là một trạng thái mà chính em cũng không còn dám... Continue Reading →

Advertisements

What made you sad today?

We saw an injured man in an accident without doing anything.  It was dark and rainy hard, the storm had just arrived on the bay for some hours, the road was deserted. The driver was in hurry to bring our team back to the hotel, the other colleagues were busy in chatting. I was drowning in thinking,... Continue Reading →

Ngày kỉ niệm nhỏ xinh

Ngày hôm nay tôi bước sang ngưỡng cửa tuổi 25, không tiệc tùng, không ồn ã chúc tụng phô phang. Những người thân yêu nhớ tới vẫn nhắn tin, còn người tôi cảm nhận họ đang dần xa thì thực đã quên mất. Bận lòng làm chi vì cuộc sống bề bộn và ai cũng... Continue Reading →

Càng đau khổ tôi càng trẻ ra

Ngày càng có nhiều người khen tôi trẻ so với tuổi và hỏi các bí quyết về thực phẩm, mĩ phẩm, tập luyện... rồi phỏng đoán rồi bình luận. Được khen tất nhiên là vui. Nhưng thực sự tôi chẳng bận tâm. Thi thoảng tôi đáp rằng "Bí quyết đơn giản là hiểu rằng con... Continue Reading →

Hành tinh bé nhỏ và cô đơn

Tôi biết anh Khoa từ mấy năm trước khi anh kết bạn và âm thầm like ảnh cùng những dòng chữ mộng mơ trĩu nặng không đầu không cuối tôi viết. Ấn tượng khi đó của tôi về Khoa chỉ đơn thuần là "một anh nhân viên văn phòng mập mập dễ thương thích đi... Continue Reading →

Nghĩ dài – Viết ngắn

Tôi phát hiện ra thêm một chi tiết rất nhỏ có thể tiết lộ nhiều về người nói chuyện đối diện: cách họ nói "Really?" (Thật thế á/thế à?). Bản chất của học ngoại ngữ là bắt chước, để rồi sinh ra những tình huống giao tiếp 'cứ đúng quy tắc mà làm'. Ai nói... Continue Reading →

Lam, con ơi

Mẹ biết một ngày kia con sẽ chào đời. Chúng ta sẽ sống ở ngoại thành. Con được học cách trân trọng thực phẩm, yêu quý thiên nhiên và thương mến đồng loại, được nuôi nấng bởi tri thức khoa học, hít thở bầu không khí nghệ sĩ và dõi theo những niềm tin tôn... Continue Reading →

Ngược đường

Nhìn qua tấm kính lơ đãng, tôi bắt gặp hai người đàn ông dáng vẻ khắc khổ dừng lại nói chuyện trước cửa khách sạn. Qua cử chỉ và khẩu hình của họ, tôi đoán biết họ đang nói gì với nhau. Dường như họ nghĩ rằng có hai thế giới khác nhau được ngăn... Continue Reading →

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑