“Tiếng chuông câm”

Có một quả chuông vừa đúc xong, vì một sơ xuất nào đó, tiếng chuông không ngân vang như bao quả chuông khác.
Có một người con gái vừa bước vào tình yêu, vì thiếu một đoạn tơ duyên nào đó, đã không được yêu như bao người con gái khác.
Giặc tràn qua thôn quê, quả chuông được giấu xuống ao chùa. Bèo phủ mây che những năm dài lạnh lẽo.
Cô gái bỏ đi nơi khác. Vắng cả làng quê, vắng cả triền đê.
Hòa bình lập lại, quả chuông được vớt lên nhưng không kêu thành tiếng. Người ta bảo chuông câm, bèn xây bệ rồi đặt lên thờ phụng.
Ngày về, chỉ thấy em im lặng cùng ánh mắt dịu dàng đầy những vết chân chim khổ ải.
Tôi vẫn thế. Đứng yên và không đổ một hồi chuông nào dù chỉ là đưa tiễn.
Nhiều năm nữa qua đi cho đến ngày tóc bạc, tôi đứng trước quả chuông câm và thấy lòng không ngừng nói.
Trong những âm thanh hỗn loạn của quả chuông câm, tôi thấy em hiện ra với ánh mắt dịu dàng cùng một nụ cười độ lượng.
Hạnh phúc đâu cần phân bua.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

%d bloggers like this: