Càng đau khổ tôi càng trẻ ra

fly-clipart-black-and-white-Birds-Fly

Ngày càng có nhiều người khen tôi trẻ so với tuổi và hỏi các bí quyết về thực phẩm, mĩ phẩm, tập luyện… rồi phỏng đoán rồi bình luận. Được khen tất nhiên là vui. Nhưng thực sự tôi chẳng bận tâm. Điều duy nhất tôi hiếm khi trả lời và sẽ ít người muốn hiểu là “Khi đã nhìn, đã nghe, đã nghiệm ra đủ, bên trong không già đi được nữa nên bên ngoài sự lão hóa đành chậm lại”.

Nhưng thế nào mới là “đủ”? Đêm nay tôi ngồi nhìn lại đời mình…

Tuổi mới lớn của tôi đong đầy các câu hỏi và suy nghĩ nổi loạn tìm cách làm mình khác biệt và chống lại những giáo điều triết lý khô khan.
Thời đại học là những tháng ngày tôi hoang mang đi tìm lẽ yêu đời, bắt đầu nếm trải trái ngọt đắng của tình yêu và cảm nhận những thao thức tôn giáo từ sâu thẳm con tim.
Vài năm đầu ra trường là quãng đời tôi mài giũa trí óc thêm sắc bén, bình lặng hơn trước những mối quan hệ và nhìn thấu hơn tiếng nói nội tâm.

Nhưng bình thản không có nghĩa là vô ưu, những dòng suy tư như con sóng biển xô bờ không ngừng ập đến cuốn lấy tâm trí tôi. Có cả một vũ trụ bao la trong tâm trí bé nhỏ ấy. Hình như tôi không hài lòng với ai, tôi không hài lòng với cả chính tôi.

Có những giai đoạn tôi bị ám ảnh về ý nghĩ vứt bỏ đời thế tục, nhìn thế giới giàu có xa hoa với cái nhìn bàng quan.
Có những giai đoạn tôi bị ám ảnh về vật chất, liên tục mua sắm những món đồ mới và không hề cảm thấy đủ.
Có những giai đoạn tôi bị ám ảnh về ái tình, thương nhớ khôn nguôi những người dở dang đã để lạc mất và dằn vặt bản thân vì những lỗi lầm nhỏ.
Có những giai đoạn tôi bị ám ảnh về lòng tin, hình ảnh người quanh tôi trở nên méo mó bởi những điều nhăng nhố lố bịch.
Có những giai đoạn tôi bị ám ảnh về tự nhiên, một chiếc lá rơi, một tia nắng sớm cũng khiến tôi chìm sâu vào suy tưởng.
Có những giai đoạn tôi bị ám ảnh về danh vọng sự nghiệp, mỗi sáng thức giấc bấn loạn vì còn quá nhiều việc để làm.
Có những giai đoạn tôi bị ám ảnh về lòng tốt, mỗi ngày trôi qua cùng nỗi mệt nhọc khi chưa hoàn thành nhiều kế hoạch nhỏ xinh giúp người giúp đời.
Có những giai đoạn tôi bị ám ảnh về tôn giáo, hoang mang lạc loài đi tìm một đức tin cho riêng mình.
Có những giai đoạn tôi bị ám ảnh về bản năng làm mẹ, tưởng như Lam con tôi đang vô hình lớn lên từng ngày.
Và còn nhiều, còn nhiều đoạn đời nữa đang chờ tôi trên con đường dài phía trước để lăn mình vào giữa lẫn hạnh phúc và khổ đau.

Có lẽ, càng đau khổ tôi càng trẻ ra. Tôi đành tin như vậy. 

Posted in Nghĩ | Leave a comment

Hành tinh bé nhỏ và cô đơn

il_340x270.910955777_th8l.jpg

Tôi biết anh Khoa từ mấy năm trước khi anh kết bạn và âm thầm like ảnh cùng những dòng chữ mộng mơ trĩu nặng không đầu không cuối tôi viết. Ấn tượng khi đó của tôi về Khoa chỉ đơn thuần là “một anh nhân viên văn phòng mập mập dễ thương thích đi bụi” nên vô tình mang thứ danh hiệu “phượt thủ” đã bị thiên hạ lạm dụng vô tội vạ. Với ý nghĩ “sẽ chẳng bao giờ gặp mặt ngoài đời”, tôi hủy kết bạn rồi ít dùng, rồi đoạn tuyệt hẳn với Facebook để đời mình rảnh rang thênh thang.

Tháng ngày chạy mau, sau tôi mới hay người mình từng muốn hẹn gặp mặt giữa Sài Gòn đã nổi tiếng ngút trời với những chuyến đi, bức ảnh, câu chuyện và dự án nho nhỏ trên đường. Anh giao du nhiều với người trong giới, xuất hiện trên báo chí, tham gia sự kiện này, đại diện nhãn hàng nọ.. đời anh có vẻ thật đa sắc màu.

Chiều nay tò mò quay trở lại, tôi cũng chẳng ngạc nhiên khi biết anh đã trên đường hơn một tháng cho hành trình xe máy hai năm vòng quanh thế giới và đang dừng chân tại Azerbaijan. Giữa hàng ngàn lượt thích và bình luận tung hô, tôi chỉ mở xem một vài ảnh đại diện và bìa, và vô tình làm sao, những dòng chữ hiện lên đều nói đến một nỗi mệt nhọc nơi “hành tinh bé nhỏ và cô đơn” và dự cảm về chuyến đi cuối cùng ở tuổi 30.

Lên đường vì trái tim thôi thúc, đau đáu dự định cho những con người yếu thế trong xã hội, nhìn thấy vẻ đẹp từ nhiều điều nhỏ xinh mỗi ngày, sống hướng nội giữa một môi trường đậm đặc hướng ngoại, cô đơn ngay chính giữa thế giới loài người… Là anh đó phải không? Có lẽ vì tôi hiểu thấu nên không ngạc nhiên, không ganh tị, không ngưỡng mộ cũng chẳng phán xét anh. Chỉ thầm mong những lo lắng mơ hồ của mình sẽ chỉ là lo hão thôi.

Chúc bình yên và nếu có duyên hi vọng sẽ gặp!

Posted in Nghĩ | Leave a comment

Những trái tim yêu không mỏi

img-thing

Rahman hai mốt tuổi, một mình làm việc và học tập tại Kuala Lumpur.
Hai năm trước, nội chiến đẫm máu nổ ra tại Yemen, cuộc sống của tất cả người dân bị đảo lộn.
Vì chiến tranh, Rahman đã phải đợi một năm rưỡi sau khi ra trường mới được nhận bằng tốt nghiệp cấp ba và mơ ước một tấm vé vào đại học ngành công nghệ thông tin.
Rahman là con trai lớn nhất trong một gia đình có tám người con và giờ đây luôn đau đáu hướng về quê nhà.
Rahman vượt qua vùng chiến để bay bốn chặng mới tới được Malaysia vì lệnh từ chối nhập cảnh với công dân mang tấm hộ chiếu yếu ớt Yemeni.
Rahman nhận ra những ánh mắt e dè kì thị người Hồi giáo đến từ quốc gia nghèo khó nhất vùng Trung Đông ở mọi nơi cậu qua.
Rahman sử dụng ngoại ngữ một cách ngô nghê nhưng lòng ấm áp và trí thông minh không vì thế mà bị rào cản ngôn ngữ che lấp.
Trong Rahman có cả một cậu trai hay nói cười và một người đàn ông gai góc và từng trải so với lứa tuổi.
Và Rahman yêu tôi.


Một giờ sáng, tôi lao xuống quầy lễ tân hủy tấm vé taxi ra sân bay, khóc cười như mê sảng chạy lại lên phòng nơi R đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra khiến tôi hành xử lạ lùng.
Trước đó, tôi đi như chạy lúc nửa đêm giữa Chinatown về khách sạn cũ thu hành lý và thu xếp cách ra sân bay sớm nhất có thể. Tôi đã chắc mẩm kế hoạch dành hai tiếng còn lại viết một bức thư dài để lại và bỏ đi trong yên lặng. Tôi phải biến mất “trước khi tình cảm trở nên sâu đậm”, phải đi nhanh vì “sẽ lại là một tình yêu xa chẳng đi đến đâu”. Tôi đã quá đỗi mỏi mệt và mất niềm tin.
Mở cửa phòng và bắt gặp R đang say ngủ – gương mặt thiên thần nửa thư thái nửa mệt nhọc sau một ngày dài, tôi khựng lại. Sẽ ra sao nếu sáng mai cậu thức giấc và thấy tôi biến mất? Gieo vào lòng người niềm yêu thương thì khó nhưng gieo sự thất vọng, mối hoài nghi và lòng oán thán sau một cú sốc tinh thần lại quá dễ. Tôi không làm như vậy được.


Chúng tôi nhận ra nhau từ cái nhìn đầu tiên. Yêu khi không hiểu vì sao mình yêu, khi R chưa biết một chút gì về “cô gái có đôi mắt kì lạ” ngồi tư lự một mình ở phòng khách giữa đêm, khi tôi phá vỡ mọi quy chuẩn tự rào lên qua nhiều năm để đến bên một người có quá nhiều khác biệt. Tôi không bận tâm đường đi chung sẽ ngắn hay dài, gió thoảng hay sâu sắc. Tình yêu vốn đơn giản vậy thôi, tình yêu chỉ biết đến tình yêu. Chỉ con người cùng những định kiến mới biết đến phân biệt quốc tịch, tôn giáo và đẳng cấp.

Tôi đã bỏ hẳn tấm vé chiều về Hà Nội chỉ để ở lại thêm ba ngày đi bên nhau cho trọn. R đã bỏ làm, đã vi phạm thứ luật lệ nam-nữ tồn tại hàng nghìn năm vì mối tình đầu đời và sẽ phải cầu nguyện say mê xin Đấng Allah tha tội. Tình yêu có tội gì? Ngày nào trên Trái đất còn loài người, ngày đó tình yêu còn tồn tại.

Giờ đây tôi trở về Việt Nam nhưng tiếp tục đồng hành cùng R trên chặng đường giúp cậu tìm đến Canada, đất nước của tự do và nhân quyền. Tôi ngỡ ngàng vì chưa từng một giây trong đời tôi nghĩ tim mình có thể hướng về một người ít tuổi và ít kinh nghiệm hơn, và mới vài tháng trước tôi còn rã rời sau một cuộc tình thình lình tan vỡ.


Qua nhiều cuộc bể dâu, tôi tưởng mình đã cạn sức cho các mối quan hệ nơi tôi thường dốc quá nhiều tâm lực. Nhưng không! Có lẽ tôi vẫn là một đứa bé thơ trong tình yêu, lòng còn sẵn sàng đón nhận những điều mới lạ. Với tôi, một trái tim nhiều rung cảm là một trái tim giàu sáng tạo và tình yêu thương. Dễ yêu là một phẩm chất tất yếu của người nghệ sĩ.

“Tình yêu tự đến và tự đi, không cần ai dìu dắt. Nó hoàn toàn tự do. Muốn giam cầm nó thì nó sẽ bay đi. Muốn thả nó bay đi thì có khi nó ở lại….. Hãy yêu như đang sống và hãy sống như đang yêu. Yêu để sự sống tồn tại và sống cho tình yêu có mặt”.

Posted in Yêu | Leave a comment

Cô Nhuận gửi Cô Mị

Kindness

Cô Mị à,

Cô đến chảy nước mắt mất. Vừa thương cháu, vừa cảm thông và cũng thật ngưỡng mộ, vì mới ít tuổi mà cháu đã từng trải và có được những tình cảm sâu đậm của những người được coi là chín chắn trong cuộc đời. Đấy cũng gọi là người có duyên, người đa đoan và qua nhiều sóng gió. Cháu quá già dặn, từng trải trước tuổi.

Cô cũng mừng là những người cháu có cảm tình và người yêu thương cháu đều là người tử tế, sâu sắc, và đều giúp cháu làm giàu lên cảm xúc và lý lẽ nhân văn. Dù sao cũng nên cảm ơn cuộc đời, cùng với chính bản thân cháu đã tạo nên những mối duyên khó phai ấy. Khó có người đàn ông nào xứng đáng với tầm suy nghĩ và cảm xúc của cháu. Thôi thì tình cảm gì, khi còn dang dở nó cũng đẹp, và hãy cố duy trì nó con nhé. Tình yêu luôn là liều thuốc tinh thần vô giá, và ở đời không phải ai cũng tìm được tình yêu cao cả thế đâu! Cô mừng cho con!

Posted in Yêu | Leave a comment

Thu An-Thảo Hiền, những lá thư

For An Teo.png

An Tèo à,
Cảm ơn cậu đã giới thiệu phim Your Name. Câu nói của hai nhân vật chính “I feel like I’m always searching for something, for someone” thường khiến tớ bận lòng mấy đêm nay. Tớ không nhớ hồi bữa cậu kể về bộ phim trong hoàn cảnh nào, khi chúng mình đang say sưa chuyện gì. Sau mỗi lần gặp mặt, tớ có cảm tưởng mình phải viết lại những câu nói và cảm xúc của cả hai. Từ lâu rồi tớ không còn giữ bất kì ngày kỉ niệm nào, bởi “thời gian” luôn là một thứ không có thực. Ngày tháng chạy mau đi, khi trí nhớ dần rơi theo tuổi tác, mình chẳng còn nhớ được những con số, sẽ chỉ còn những khoảnh khắc nhỏ cùng cảm xúc ở lại phải không?

Tin nhắn gần đây nhất của cậu khiến tớ nghĩ suy mãi, bởi điều tớ lo sợ cuối cùng đã có cậu nói ra. Tớ không ngại người ngoài nghĩ gì, nhưng những người thân thiết nhất vì mình mà một giây phút bỗng cảm thấy “lông bông” hay bé nhỏ “tầm thường”, việc này khiến tớ giật mình hoảng hốt. Chúng mình chỉ đơn thuần đang sống vui để đem lại cho mình cho người niềm vui, những niềm vui thuần khiết nhất thay vì một cuộc sống ồn ã phô phang.

Cậu biết gì không, từ lâu rồi cậu là người duy nhất người tớ tin tưởng kể nghe hết mọi suy nghĩ, những chuyện tình dang dở và cả những mơ ước kế hoạch bộn bề, dù chúng mình chỉ thi thoảng mới được gặp nhau. Càng chứng nghiệm ra nhiều, chúng mình càng không có nhu cầu chia sẻ với nhiều người hay muốn bị bao quanh bởi những người “không bao giờ có thể hiểu được”. Nhất là khi ta đều có một ngòi bút cùng những con chữ để làm bạn, người bạn không lời trung thành nhất. Tớ trải lòng bao nhiêu và cũng mong được lắng nghe cậu bấy nhiêu.

Thật vui khi biết mình đem lại cảm hứng sống cho cậu và nhiều người khác. Nhưng “có thể nhà thơ gieo những vần điệu làm chúng ta hân hoan lại là một kẻ cô đơn u uẩn, và nhạc sĩ là một người mơ mộng bi thương”. Trong nhiều buổi chuyện với bạn bè, tớ giật mình khi thoảng hoặc gặp phải đôi mắt e ngại và một lớp màng ngăn cách vô hình tự tạo ra từ người đối diện. Mọi người chỉ biết tới một người sống tự do phóng khoáng, một gương mặt có nét bình an thuần tịnh nhưng đôi mắt nhiều suy tư hằn qua năm tháng nào có thể che đi. Nhàn thân nhưng không nhàn tâm, có lẽ cả cậu và tớ cảm nhận rõ điều này ở cả hai. Dạo gần đây khi bắt đầu “chuyến đi dài”, tớ không bao giờ tự hài lòng và thỏa mãn, không cho thân tâm mình một giờ ngơi nghỉ, không có lấy một sáng thức dậy khoan khoái sau những giấc ngủ mộng mị và những viễn tưởng non dại. Càng nghĩ nhiều và theo đuổi hai chữ “hạnh phúc” càng khiến đời mình bớt bình tĩnh mà đón hạnh phúc. Nếu có tìm thấy sẽ chỉ là một cái xác không hồn, một danh từ giả tạm không hơn không kém.

Thực lòng tớ luôn âm thầm cảm phục cậu khi dám viết ra những tâm sự ngổn ngang, những suy nghĩ của một người lớn mơ học làm trẻ con, dám nói ra những thao thức nội tâm và cái tôi mềm yếu… thứ mà lâu rồi tớ giấu vào những bài viết blog thay vì để lộ ra bề ngoài có vẻ gai góc bất khả tổn thương. Mỗi lần mở lại facebook việc đầu tiên tớ làm là “vào xem cô bé Tèo có viết gì mới không”. Thế nên chúng mình đành nhìn vào nhau mà sống An à. Làm bạn với nhau dài lâu trên đường đời bằng tình yêu thương, lòng tôn trọng và sự ngưỡng mộ lẫn nhau. Hãy cứ vui sống trọn cái mảnh đời bé nhỏ của mình. Sống như đang yêu và yêu như đang sống. Có tớ ở đây luôn ủng hộ cậu.

Mong cho đường bằng phẳng và chúng mình tiếp tục những ngày tháng bình yên, băn khoăn rồi lại bình yên. Như vậy đời ta thật nhiều màu sắc. Trao đi nhiều yêu thương rồi sẽ tự nhiên nhận lại thương yêu.
Hẹn gặp cô bé khi tớ đi Malaysia về nhé!

Thảo Hiền


Thảo Hền,

Giờ này cậu đã thò 1 chân sang đất Mã Lai chưa. Hôm gửi tin nhắn cho cậu xong, nhìn thấy 2 chữ “Đã xem” nhưng không thấy cậu nhắn nhủ gì, tớ biết rằng thể nào Thảo Hền cũng đang để dành viết cho tớ 1 bức thư dài thật dài. Và đúng thật. Tớ cũng nhận được thư cậu từ 2 hôm trước rồi, nhưng lại để dành đến hôm nay mới hồi âm đó.

Tớ mới là người giật mình hoảng hốt khi đã khiến cậu phải giật mình hoảng hốt đấy. Tớ không ngờ mấy chữ tớ nói ra lại làm kinh động đến cậu nhường vậy, nhưng cõ lẽ cậu đang vì mấy chữ đó mà hơi hiểu lầm tớ một tí rồi.

Tớ nhận tớ “lông bông” là bởi vì nhìn cậu đã miệt mài bước qua không biết bao nhiêu mục tiêu của đời cậu rồi, thế mà tớ ngay đến một cái mục tiêu để đặt ra cũng chưa có chứ đừng nói là thực hiện nó.

Tớ nhận tớ “tầm thường” bởi vì trong khi tớ ngồi nghĩ mấy chuyện vặt vãnh của đời sống hàng ngày kiểu đối nhân xử thế sao cho đúng, kiểu nghỉ việc hay đòi trả lương, rồi thì lôi những kí ức xa lắc xa lơ của ngày cũ ra để tự bận lòng mình, thì cậu đã đạt đến một tầm gần như “đắc đạo”, đã quá đỗi an nhiên trước bão gió cuộc đời.

Tớ nhận tớ “tầm thường, lông bông” nhưng không với thái độ đang e dè hay sợ sệt cậu, hay như cách nhiều người khác len lén nhìn và dè chừng cậu đâu. Tớ nể phục cậu, vì vốn sống dạn dày đã khiến cậu chiêm nghiệm ra những điều mà nhiều người khác chắc phải đến cuối đời mới nhận ra được. Tớ cảm kích cậu, vì sau mỗi lần trò chuyện với cậu tớ thấy mình không lạc lõng với lối suy nghĩ bị coi là khác người giữa thời đại này, tớ được tiếp thêm hứng khởi để thẳng thừng làm những điều mà người khác luôn phỉ nhổ tớ. Và nhất là sau mỗi lần trò chuyện tớ lại thấy cậu dạy tớ một điều mới, hôm là vẻ đẹp của cái cây bàng ngoài phố, hôm là một góc thành phố thu nhỏ trên dốc nhà thờ, hôm là thế giới vui vầy của đất Nepal xa xôi, hôm là “đức tin”, “lòng tốt” và “sự bi kịch hóa cuộc đời”,…

Tớ biết ơn cậu vì đã luôn tin tưởng tớ, và tớ vẫn mong sẽ luôn được tin tưởng như thế, vẫn mong được nghe cậu kể, dù là tưởng nhớ lại những nơi chốn từng qua hay cất lên nỗi lòng vào một khoảnh khắc nào đó trong đời. Không có tấm màng ngăn cách nào giữa bọn mình hết, chỉ là đôi khi tớ thả lòng vu vơ nghĩ xem sẽ sống tiếp thế nào cho xứng với niềm tin cậu đã trao nơi tớ, hoặc đôi khi những băn khoăn cậu gặp phải cũng là điều tớ trăn trở bấy lâu, và tớ lặng đi khi biết chúng ta đều đang đợi câu trả lời. Mới hôm qua tớ còn nghĩ, giá những người quanh mình ai cũng là bạn X, bạn Y, bạn Z,… và Thảo Hền thì tốt biết mấy, mình sẽ không bao giờ phải gồng mình chạy theo một chuẩn mực phù du nào đó, không phải lo dè chừng, thanh minh, vờ vịt, bởi vì mình biết chúng nó sẽ chẳng bao giờ phán xét hay hiểu sai mình.

À nhờ có Thảo Hền mà tớ bắt đầu biết đến những chuẩn mực chẳng theo một chuẩn mực nào cả. Đó là kiểu tình yêu mà người ta gặp nhau trong giây phút, rồi đắm chìm trọn vẹn trong khoảnh khắc, rồi rời xa nhau, không ai bận lòng về ai, tiếp tục đuổi theo giấc mơ đời mình, phó mặc cho nhân duyên xếp đặt, nếu hứng thì gặp lại không gặp cũng chẳng sao, rồi thi thoảng nhớ đến nhau như những người từng đi qua đời nhau, mỉm cười mãn nguyện và không oán trách. Ấy rõ ràng không phải kiểu tình yêu thường thấy của đời sống, khi yêu lại cứ phải sở hữu, kết đôi và đi với nhau đến hết đời, cũng không nông cạn như cái thứ tình một đêm phim ảnh hay nói đến.

Dạo này tớ hay bị rối ren trong những chuẩn mực đối nhân xử thế. Người ta bảo làm người tốt chỉ cần có quả tim là đủ, nhưng tớ đâu thấy vậy đâu, rõ ràng còn cần cả may mắn nữa. Vì vô số những ngoại cảnh tác động, rồi vì hiểu lầm, rồi vì đơm đặt thêm thắt mà làm việc tốt nhiều khi còn thành ra thê thảm hơn cả làm điều xấu. Ừ thì bảo rằng cứ làm việc tốt đi, dù không được công nhận miễn lương tâm thanh thản là được, nhưng kì thực cái cảm giác bị hiểu sai, bị oan uổng thì cũng đâu thanh thản nổi đâu.

Tớ luôn cố gắng làm người tốt, nhưng tớ chưa đủ tầm để thành người tốt. Chắc tớ chỉ làm người tử tế được thôi, còn thì từ “người tử tế” đến “người tốt” vẫn là cải hố to lắm. Ví như, người tử tế khi bị tổn thương, họ sẽ không oán trách gì, nhưng cố gắng né tránh kẻ đã gây tổn thương cho mình, không làm hại kẻ đó, nhưng cũng để kẻ đó không làm hại mình thêm nữa. Người tốt thì khác, họ không những không né tránh, mà đối xử với kẻ đó tốt thật tốt, để coi như một sự tha thứ cho kẻ đó, nhưng kì thực làm kẻ đó cắn dứt mà tủi hổ cả cuộc đời. Thảo Hền nghĩ con người ta sinh ra đã là người tốt chỉ là bị xô bồ cuộc sống làm cho lu mờ, hay làm người tốt thực ra là một năng lực, cũng cần qua thời gian khổ luyện mà thành?

Sáng nay tớ qua hàng bánh mì mua cái bánh và chai nước đậu, ăn xong giữ luôn vỏ chai và cái túi nilon đựng bánh. Trưa về ngại nấu cơm lại qua đó mua thêm cái nữa, đưa túi cũ để chủ quán khỏi tốn thêm cái mới, tiện thể trả luôn cái chai. Ông chủ quán nhìn mình kì cục lắm. Nhưng kệ đi, tớ chả sợ, và lúc ấy nghĩ đến Thảo Hền, nếu là tớ cậu cũng chả thèm sợ nhỉ.

Khiếp thư dài quá thể, đợi cậu về nghe chuyện Malaysia và đi ăn sữa chua cô Cương đấy, nếu thích thì đi ăn thử sữa chua bà Hà.

Cô bé Tèo bèo nhèo.

P/S: Nhân tiện tớ phải hỏi cậu luôn là cậu thấy tớ có phải đứa hay đau buồn u uất, gớm ghê lạnh lùng không. Vì có những người hễ cứ nhắn tin cho tớ là phải thêm câu “vui vẻ lên”, có người chỉ lướt facebook tớ cũng đoán tớ là đứa ít cười, còn số người tớ cảm giác luôn nhìn tớ với vẻ dè chừng, sợ sệt và giữ khoảng cách thì nhiều không đếm xuể, mà toàn người lớn đầu to xác chứ có phải lũ trẻ con đâu. Làm thế nào để tớ cho họ biết rằng tớ đang rất vui tươi, tớ sống rất thanh thản, và rằng tớ tuy khái tính, độc lập, ghét nhờ vả, nhưng không có nghĩa là đứa khó gần đến thế. Đấy Thảo Hền thấy tác hại của việc tớ quá dũng cảm thể hiện sự mềm yếu chưa, để giờ cả thiên hạ nghĩ tớ chả ra làm sao cả. À đến cả nhắn tin họ cũng sợ tớ cơ, tớ chưa bao giờ nghi ngờ khả năng nhắn tin của tớ cho đến khi có người bảo “nhắn tin thì phải cho thêm cái icon vào”. Từ lúc nào icon trở thành chuẩn mực của tin nhắn, còn thì viết hoa, đúng chính tả và dấu má tử tế lại bị xem thường là sao?

Posted in Yêu | Leave a comment

Nghĩ dài – Viết ngắn

Mình phát hiện ra thêm một chi tiết rất nhỏ có thể tiết lộ nhiều về người nói chuyện đối diện: cách họ nói “Really?” (Thật thế á/thế à?).
Bản chất của học ngoại ngữ là bắt chước, để rồi sinh ra những tình huống giao tiếp ‘cứ đúng quy tắc mà làm’. Ai nói gì có vẻ thú vị, không biết hồi đáp hay bình luận sao thì cứ really mà phản hồi, dù tiếng ấy đều đều nhàn nhạt tựa một bát cơm nguội chan nước ốc.
Ai cũng học tiếng Anh giao tiếp nhưng không nhiều người biết cách giao tiếp thực sự. Không phải ai cũng đủ tỉnh thức để nói cả bằng tim thay vì chỉ bằng miệng và tai. Khi trở thành một thói quen hồi đáp như cái máy, chẳng ai còn bận tâm tự vấn lại xem mình vừa nói gì và với ai. Một vài đồng nghiệp Nhật Bản của mình giao tiếp theo cách đó, trả lời người khác khi mắt và tay vẫn không hề rời khỏi máy tính. Lí do ‘bận’ hay ‘nhiều việc’ không xứng đáng đặt ra ở đây.
Ngoại trừ những “really” tiếng Anh mang sắc thái thực sự, ‘thế à’ tiếng Việt với mình là một trong những câu vô vị nhất và đáng để tinh ý nhận ra nên dừng lại cuộc hội thoại sớm khi cảm hứng đã bỏ đi chơi mất.


(Còn nữa)

Posted in Nghĩ | Leave a comment

Những nghịch lý – Paradoxical things in life

463419231

  • Càng biết nhiều càng hiểu ra mình chưa biết được bao nhiêu
    The more I know, I more I know that I know nothing 
  • Gắng chạy theo hai chữ ”hạnh phúc” khiến đời mình bớt bình tĩnh mà đón hạnh phúc
    The craving for happiness makes me less calm to receive happiness 
  • Muốn trở nên bình thường lại thành điều bất thường trong mắt nhiều người
    Wanting to be normal becomes abnormal. 
  • Thật kì cục nếu không trở nên kì cục theo cách nào đó!
    It’s so weird to be not weird in some way 
  • Càng sợ điều gì càng nên làm chúng để vượt qua nỗi sợ hãi
    The more I’m afraid of something, the more I want to do it, to conquer the fear
  • Càng cố níu giữ ai càng không thể giữ được người đó ở lại đời mình
    The more I try to keep someone in my life, the more they are likely to go out of my life
  • Những người không tin tưởng người khác cũng không đáng để được tin tưởng
    Who cannot trust in someone is also not worth my trust. 

  • Mạng xã hội kết nối khiến con người trong xã hội mất dần kết nối thực
    Social networks “to connect” people lead us disconnection in real life  
  • Hi sinh sức khỏe để lao tâm vì đồng tiền, và rồi tốn nhiều tiền của với hi vọng hồi phục sức khỏe
    Sacrifice health to earn money, then spend tons of money to recover health 
  • Ăn nhiều khi bị stress để rồi stress vì lỡ-đã-ăn-nhiều
    Eating more while get stressed and getting stressed because of eating more
  • Lớn lên với những lời cảnh báo “không nên nói chuyện với người lạ” để rồi bị chỉ trích vì sống hướng nội kiệm lời với mọi người
    Growing up with the warning “don’t talk to strangers” then end up with criticism of being an introvert
  • Mệt mỏi với cuộc sống hiện tại nhưng không dám từ bỏ và đánh bạn với thử thách trong tương lai
    Being tired of the boring life but afraid to quit and take risks 
  • Muốn có một sức đề kháng tốt nhưng tìm đến thuốc chữa trị từ những triệu chứng nhỏ nhất
    Wanting to have a strong immune system but take medicine for the smallest discomforts
  • Ăn uống trọng số lượng hơn chất lượng để rồi bị ám ảnh về tập luyện giảm cân
    Make quantity over quality in eating then getting obsessed by losing weight
  • Phàn nàn về người khác nhưng chưa từng nhìn lại mình đã từng bị ai đó phàn nàn chưa
    Complain about the others but never thinking if someone ever complains about you  
  • Mong sở hữu một óc sáng tạo nhưng gò mình vào những vòng luẩn quẩn của thói quen
    Hoping to have creativity but put ourselves in the vicious circle of routines
  • Cần ‘kinh nghiệm’ để có một công việc, nhưng cần một công việc mới có thêm kinh nghiệm
    Needing work experience to get a job but need a job to get work experience
  • Một tập thể càng to, vai trò và hiện diện của các cá nhân trong đó càng nhỏ
    The bigger the collective is, the smaller the role of individuals is 
  • Tất cả mọi người đều có thể bình luận về những việc mình làm, nhưng thực sự chẳng ai quan tâm!
    Everyone can comment something about your stuff, but actually, no one cares. 

VÀ MỘT ĐIỀU CHẮC CHẮN LÀ CHẲNG CÓ GÌ CHẮC CHẮN CẢ!
AND ONE CERTAIN THING IS THAT NOTHING IN LIFE IS CERTAIN! 

Posted in Nghĩ, Pieces of me | Leave a comment