“Những ngày Bangkok nhiều mưa”

Chị mến, Chiều nay, trong cái u ám của trời Băng Cốc, bị cuốn theo những bước chân lẹ làng và lọt thỏm giữa dòng người bận đồ đen ảo não, bất giác em thấy mình như đang trôi lửng lơ. Tồn tại, nó là một trạng thái mà chính em cũng không còn dám... Continue Reading →

Advertisements

Do you want to be with me?

Do you want to be with me? Wake up every day with poetry? Do you want to travel with me? To anywhere we're young and free? Do you want to work with me? Help people out of misery? Do you want to find with me? Find joy in the ordinary? Do you want to walk with... Continue Reading →

What made you sad today?

We saw an injured man in an accident without doing anything.  It was dark and rainy hard, the storm had just arrived on the bay for some hours, the road was deserted. The driver was in hurry to bring our team back to the hotel, the other colleagues were busy in chatting. I was drowning in thinking,... Continue Reading →

Vì tình yêu vẫn đang ở đây

Tôi bắt đầu có những giấc ngủ đêm tròn vẹn trở lại. Cơn bão lòng do tự ham thích bày ra đã tạm tan. Lắng nghe tiếng nói tim mình nhiều hơn, mỗi ngày qua là một ngày tôi thấy mình thêm bình thản, dù tôi biết cái bình thản ấy chỉ là giả tạm... Continue Reading →

“Có đôi khi”

Có đôi khi ở nhà một mình, ngồi lặng thinh trên giường, ta lắng nghe giai điệu buồn miêu tả nỗi lòng của một người yêu một người, nhưng tình quá khắt khe khiến cho người ta phải đau tủi cả đời... Bên ngoài nắng non tràn về trong gió thu, qua những lá đại... Continue Reading →

Ngày kỉ niệm nhỏ xinh

Ngày hôm nay tôi bước sang ngưỡng cửa tuổi 25, không tiệc tùng, không ồn ã chúc tụng phô phang. Những người thân yêu nhớ tới vẫn nhắn tin, còn người tôi cảm nhận họ đang dần xa thì thực đã quên mất. Bận lòng làm chi vì cuộc sống bề bộn và ai cũng... Continue Reading →

Càng đau khổ tôi càng trẻ ra

Ngày càng có nhiều người khen tôi trẻ so với tuổi và hỏi các bí quyết về thực phẩm, mĩ phẩm, tập luyện... rồi phỏng đoán rồi bình luận. Được khen tất nhiên là vui. Nhưng thực sự tôi chẳng bận tâm. Thi thoảng tôi đáp rằng "Bí quyết đơn giản là hiểu rằng con... Continue Reading →

Hành tinh bé nhỏ và cô đơn

Tôi biết anh Khoa từ mấy năm trước khi anh kết bạn và âm thầm like ảnh cùng những dòng chữ mộng mơ trĩu nặng không đầu không cuối tôi viết. Ấn tượng khi đó của tôi về Khoa chỉ đơn thuần là "một anh nhân viên văn phòng mập mập dễ thương thích đi... Continue Reading →

Những trái tim yêu không mỏi

Rahman hai mốt tuổi, một mình làm việc và học tập tại Kuala Lumpur. Hai năm trước, nội chiến đẫm máu nổ ra tại Yemen, cuộc sống của tất cả người dân bị đảo lộn. Vì chiến tranh, Rahman đã phải đợi một năm rưỡi sau khi ra trường mới được nhận bằng tốt nghiệp cấp... Continue Reading →

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑