Ring a bell in my soul

After hours of walking in the middle of nowhere towards the melodious sound far away, we got to the monastery overlooking the sunset sea. Ocean wind kept blowing, the nuns kept praying for peace, the birds kept swimming through the air; neither time nor place truly existed. I was hypnotized by the chant, being lost... Continue Reading →

Advertisements

Lifelong friends

Hello Co Mi, I've really thought a lot about when you said that I am not alone, that I am in love with the sunsets, cloud-scapes and quiet nights by the ocean. This is something I will always remember because it is true. Perhaps it is also why I haven't had much luck with woman.... Continue Reading →

“Rồi sẽ tới”

Rồi sẽ tới một thời em mỏi mệt Khi nhắp xong vị mặn chát của đời Nhưng tôi chỉ nhớ về em trước hết Ở nét cười tinh nghịch – mắt cùng môi. Rồi sẽ tới thời em khinh bạc nữa Khi đủ vinh quang, ấm lạnh, chán chường Nhưng tôi mãi giật mình vì... Continue Reading →

Những dòng tin mênh mang

Gửi Mị thương, Sáng nay tớ vừa viết vu vơ mấy dòng cho 1 người bạn đang buồn vì mới chia tay, tớ nói với Nấm (là chị bạn tớ ấy) là việc tôn trọng những cảm xúc và những gì diễn ra bên trong mình cũng là một dạng dũng cảm. Và rồi tự... Continue Reading →

Tháng tư, nghĩ suy bộn bề

“Em lẽ ra phải sinh ra giữa đồng cỏ sa mạc Châu Phi hay một vùng thảo nguyên bao la Trung Á”, “Tại sao một người như em lại làm việc trong môi trường dự án khô khan này, chấp nhận giấu cái tôi phóng khoáng hoang dại giữa chốn văn phòng bọc kính này?”…,... Continue Reading →

Mafinga, học lời con trẻ

“Hallelujah... God bless Africa…. (Hallelujah, Chúa phù hộ Châu Phi)”. Chiếc xe khách rời bánh trong tiếng nhạc, dần bỏ lại sau lưng Mafinga, thị trấn nhỏ nằm giữa trung tâm vùng trồng chè lớn nhất của Tanzania. Mấy anh bạn có lẽ đã quay lại nhà trẻ tiếp tục hì hụi với căn bếp... Continue Reading →

Kilimanjaro, leo núi kể chuyện

“Cô Mị ơi, dậy thôi, đến lúc rồi”. Nghe tiếng anh Jay đầu bếp đập nhẹ bên lều, tôi choàng tỉnh sau giấc ngủ ngắn ngủi tạm bợ. Tu một hơi trà gừng đã nguội, đeo đèn pin lên trán, dính thêm hai miếng dán nhiệt, sắp vội mấy lớp áo nữa vào balo và... Continue Reading →

Khóc cười cho tháng Một

Tôi nhận được email báo thất bại học bổng, mất khoảng ba phút định thần, năm phút bỏ ra ngoài ban công đứng khóc và một phút lấy lại thăng bằng. Quay lại bàn làm việc gửi email báo thầy Long & Sugi, nhắn tin cho mẹ và Dilip. Cảm thấy bình thản và trống rỗng.... Continue Reading →

Campuchia, bài học từ thiên nhiên

Tôi rời Campuchia với một túi hạt giống, một lời hứa quay trở lại và bao kỉ niệm đong đầy sau quãng thời gian cùng sống và làm việc tại một vùng nông thôn nghèo cách Siem Reap hơn hai giờ chạy ô tô. Tôi chọn trang trại hữu cơ OrganiKH Farm ở Svay Chek... Continue Reading →

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑